Đi Nhẹ Nói Khẽ Cười Duyên

     
(PLVN) -Tên phụ vương sinh mẹ đẻ là Khuyên, con chim vành khuyên đưa vào tay áo hoàng tử trong mẩu truyện cổ tích ấu thơ. Nhưng mà cô chọn mang lại mình cái brand name Sen. Vày sen là các loại hoa kỳ lạ lắm. Gương sen trong đầm thật ngạt ngào hương, cơ mà mùi hương thơm như ko chịu khuất mình khi cảnh sắc thay đổi. Sen cắm trong bên cũng thơm, nhưng mà mùi hương đang khác. Chẳng cố gắng mà đã có bao người ấp ôm làm nước hoa từ sen mà thất bại. Fan thích sen là bạn tự do trong trái tim tưởng, như hương thơm của sen, thiết yếu rời xa bà bầu thiên nhiên...

Bạn đang xem: đi nhẹ nói khẽ cười duyên


*
cửa hàng trà quan trọng nằm ở tầng 5 một quần thể tập thể trên tuyến đường Ngô Quyền, tp hà nội

Đó là câu chuyện của cô gái chủ cửa hàng trà Ngọa Vân Am, tiệm trà có cái thương hiệu độc đáo, địa thế, cách bài bác trí, quan điểm kinh doanh cũng khá khác… nằm ở 1 khu tập thể trên đường Ngô Quyền, Hà Nội.

Hà Nội, phần đa ngày giáp Tết. Đường phố giảm ồn ào, con bạn như trầm lắng hơn. Từ làm các bạn với mình, đối lập với người thân trong gia đình có lúc cả năm mới tết đến nhìn thấy mặt, lấy chén bát trà làm cho đầu mẩu chuyện với nhau và với Sen.

***

“Nhà Phật tất cả câu: “Ở đời vạn sự tùy duyên”. Ngọa Vân Am mang đến với em như một cái duyên. Tự nhỏ, chẳng hiểu vì đâu em đang thích lịch sử hào hùng và văn hóa. Nỗ lực hệ 8X đi học có mấy học viên nào say mê học lịch sử đâu và chính vì thế một số thầy cô cũng chẳng bi quan “nhen nhóm” lên ngọn lửa của quá khứ.

Nhưng em khác, đi đâu cũng kè kè quyển sách kế hoạch sử, truyện lịch sử, cắm cúi đọc. Em kiếm tìm thấy các giá trị xưa cũ trong lịch sử vẻ vang nhưng chẳng biết share cùng ai, cứ ôm giữ mang lại mình. Lựa chọn trường để thi đại học, em chọn phượt vì cứ ngỡ quá trình này đã là ước nối góp mình mang đến với văn hóa, kế hoạch sử. Tuy vậy rồi vỡ vạc mộng vì chưng hướng dẫn viên du lịch say nghề mấy cũng bị cơm áo gạo chi phí cuốn đi, với từng nào lo toan vào một chuyến hành trình.

Rời nghề, để mưu sinh, em chọn sát cánh đồng hành với gốm. Ví như ai còn nhớ cho quán chào bán gốm Nhật thời gian trước hẳn đang nhớ mang đến cô bán sản phẩm là em rất chăm chỉ trò chuyện thuộc khách về gốm, về văn hóa gốm với về mọi dấu ấn lịch sử dân tộc ẩn bản thân trong gốm.

Quán đông khách hàng dần và cô bán hàng cũng yêu cầu chọn thân hai nhỏ đường: siêng tâm sale hay lãng du thuộc lịch sử. Và vậy là để không tác động đến người các bạn cùng chung vốn làm, em quyết định chia tay với gốm để mở cửa hàng trà này.

Lịch sử nhắc rằng, Phật hoàng trần Nhân Tông đã lựa chọn đỉnh Ngọa Vân trên ngọn núi Bảo Đài, hàng Yên Tử nằm trong vòng cung Đông Triều, Quảng Ninh. Giữa núi rừng hoang sơ cô tịch, một am lá đối kháng sơ, khiêm nhường, ẩn khuất, thanh thanh như đám mây bên trên đỉnh núi lúc hợp, cơ hội tan. Hình ảnh người tăng sĩ team áo vải, chân è sống bên trên am Ngọa Vân đã truyền cảm xúc cho thiền sư ưng ý Nhất Hạnh viết cần cuốn đái thuyết ngoại sử “Am Mây Ngủ”.

Câu chuyện như một bài xích kinh Phật nhẹ nhàng, sâu lắng, tưới mát trung tâm hồn người đọc. Cuốn sách đang đi tới với em từ tay một người chúng ta giữa cơ hội em hoang mang nhất trong cửa hàng gốm cùng nó vẫn mở mang lại em một cánh cửa. Cánh cửa của “Ngọa Vân Am”...”.

Sen nói tới đây thì tạm dừng vì khách hàng đến. Dáng mảnh mai lúi húi châm nước, pha trà trong không gian thơm ngát mùi thơm gợi ký ức khiến rất nhiều vị khách hàng rưng rưng...


*
Với Sen, trà không đơn giản chỉ là một thức uống

“Tôi mang đến quán này ban đầu do gồm một fan quen dẫn tới. Thoạt nghe đi uống trà, lạ lắm vày trà thì cứ ra vỉa hè nào kia kêu cốc trà đá là có ngay, cớ gì cơ mà tới quán đến cực. Thôi thì cứ đi với trải nghiệm xem rứa nào. Đẩy cửa bước vào, ôi chưa hẳn quán, đây là nhà, tôi vẫn về nhà!

Có lẽ vì chưng quán nằm trên tầng 5 ở một khu đồng chí được xây thọ lắm rồi, cảm nhận như được quay trở về cái thời thập niên 80, 90 nào đó với các nhịp cầu thang đã biết thành thời gian bào mòn, và không gian trong quán quá sệt biệt. Sau tuần trà đầu tiên, tôi sẽ hiểu người xưa hưởng thụ trà thi vị nạm nào. Uống trà không cấp vàng, hấp tấp, đàng hoàng nhẹ nhàng nhưng cảm nhận…”.

Xem thêm: Bụng Nổi Cục Cứng Ở Bụng Dưới Bên Trái, Nổi Cục Cứng Ở Bụng Dưới Bên Trái Là Bệnh Gì

***

Trà là thức uống của đa số dân tộc. Nhưng văn hóa truyền thống của từng vùng đất, mỗi tộc fan đã tạo sự những nền văn hóa trà khác biệt. Tín đồ Nhật bản uống trà mà không chỉ đơn thuần là uống trà. Trà đạo của Nhật bản với bốn chính sách cơ bản: Hòa - Kính - Thanh - Tịch là 1 phương nhân thể hữu hiệu nhằm mục đích làm trong trắng tâm hồn bằng cách hòa bản thân với thiên nhiên, từ kia tu trọng tâm dưỡng tính nhằm đạt giác ngộ.


Người nước trung hoa uống trà như một sự kế thừa và tiếp truyền từ kế hoạch sử. Cầm, kỳ (cờ), thư (thư pháp), họa, thi, tửu (rượu), trà được văn nhân Trung Quốc xem là bảy thứ không thể thiếu được trong cuộc sống đời thường thường ngày. Người nước trung hoa quan niệm “khách mang lại kính trà”, chén bát trà đó là tượng trưng cho lễ nghĩa, sự hiếu khách, trọng tình của con người, dù sẽ là ở nông thôn giỏi chốn đô thành sang trọng....

Trà của người việt chịu sự ảnh hưởng của nước ngoài. Tuy nhiên, cùng với nền thanh nhã lúa nước, trà là thức uống của dân cư nông nghiệp thích cuộc sống đời thường ổn định, bình thản. Chính vì như vậy nghệ thuật trộn trà và hưởng thụ trà của người Việt không quá cầu kỳ nhưng cũng không thực sự đơn giản, không thật nghi lễ tuy nhiên cũng không thực sự bình dân.

Nghệ thuật uống trà của người việt được gói lại vào câu: “Nhất thủy, nhị trà, tam bôi, tứ bình, ngũ quần anh”. Mong muốn có một chén bát trà ngon, điều trước tiên buộc phải tìm mang đến được mối cung cấp nước thoải mái và tự nhiên thanh khiết. Nước pha trà ngon độc nhất là rất nhiều giọt sương sớm đọng trên lá sen, hay nước mưa hứng từ tàu cau xanh mướt trên cao.

Người cầu kỳ pha nước giếng với nước mưa, call là nước âm dương. Nước nên đun bằng ấm đất trên nhà bếp lò đốt bằng than. Than dùng làm đun nước bởi vì nó ko bốc mùi hương như củi khô, hay những loại dầu. Đun đầy đủ sôi, không hâm sôi quá hoặc không được sôi. Tiếp đến bỏ một lượng trà vừa phải, đổ nước sôi vào để tráng trà, chế nước vào tiếp và dùng....

Bên cạnh “nhất thủy, hai trà, tam bôi, tứ bình” thì “ngũ quần anh” cũng khá quan trọng vày đó là các bạn trà. Xung quanh một nóng trà chỉ các nhất cha người là đủ, hơn số đó không gian sẽ mất cô đọng, trà vẫn mất ngon...


*
Một góc Ngọa Vân Am

Giờ thì tôi sẽ hiểu tại sao Ngọa Vân Am lại chỉ kê tất cả vỏn vẹn tứ bàn, không gian còn lại dường chỗ cho những bát trà gốm, tượng Phật và hoa mùa làm sao thức ấy. Với cũng hiểu vì sao mỗi khi khách hàng đến, Sen lại khe khẽ để lên bàn quyển số trong những số đó ghi những nhiều loại trà cùng chiếc lưu ý: “Không chụp ảnh, đi nhẹ, nói khẽ, mỉm cười duyên” (tuy nhiên, với bên báo thì rất có thể có ngoại lệ - PV).

“Nhấp một lượt thôi lưu giữ cả đời/Uống trà như uống giọt trăng rơi/Chạm môi nhẹ chút thành yêu mến nhớ/ loáng chút hương mang tới bồi hồi”, cách ship hàng của Sen khiến người ta nhớ đến câu thơ này của một văn nhân...

***

Trên tường Ngọa Vân Am tất cả treo một cây cổ cầm. Khách cho không phải người nào cũng biết, bởi vì cổ cầm không hẳn là đàn của bạn Việt. Đây là 1 trong loại nhạc cụ china thuộc cỗ dây dạng gảy gồm bao gồm bảy dây nên nói một cách khác là thất huyền cầm. Cổ cẩm được chơi từ thời cổ đại, được những học giả với sĩ phu coi là loại nhạc vậy thanh nhã, tinh tế.

Có câu: “Quân tử bắt buộc rời nuốm hay fe (tên một các loại nhạc cụ) của chính bản thân mình mà không có lí do chính đáng”. Cùng với Sen, cổ nạm không cao thâm đến vậy, nhưng mà chỉ bởi đơn giản dễ dàng Sen yêu music trầm với sâu lắng của nó. Tiếng bầy ngân lên thả vào đời hầu hết giọt nhạc, lặn sâu trong tim trí mỗi người.

Xem thêm: Tính Ngày Rụng Trứng Quan Hệ Tình Dục Không Mang Thai An Toàn, Hiệu Quả

Chuyện Sen yêu thương cổ cầm cũng tương tự chuyện Sen khôn xiết thích đi chợ buổi sáng. Trong phố cổ, sáng sớm nào cũng có một phiên chợ quê nho nhỏ, chỉ 6h là tan. Mau chóng tinh mơ, đèn con đường còn chưa tắt, new lác đác nhẵn người, Sen cứ thả bước thong dong trong không gian tĩnh lặng, cho tới khi nghe thấy music của kẻ download người buôn bán là đã tới chợ.

Chợ cóc, đem đâu ra của ngon thiết bị lạ, chỉ cần mớ rau chiếc tép củ khoai củ sắn bà bé mình lọ mọ 2-3h sáng sủa từ quê mang lên. Tuổi thơ ai may mắn lớn lên cùng hồ hết khuôn mặt lam bằng hữu chất phác hoạ như vậy, khi vô tình bắt gặp lại có lẽ rằng sẽ thấy như đang được về nhà, về quê. Với với Sen, cứ hít đến đầy lồng ngực dòng không khí ấy tự xung khắc lòng sẽ bình yên trở lại.... Sen lạ. Với Ngọa Vân Am vì vậy mà cũng lạ...